VỀ THĂM TRƯỜNG
Duy Sac
Vô tình qua cổng trường xưa
Thấy thầy giáo cũ mới vừa đi ra
Thầy nay đã rất là già
Mái đầu bạc trắng, làn da xạm màu
Mình đành ngoảnh mặt đi mau
Nép vào một góc, cúi đầu lặng thinh
Nào đâu có phải vô tình
Nhưng do mặc cảm cho nên tránh thầy
Lời thầy từng dạy còn đây
Nhưng trò nào có nghe thầy khuyên răn
Phải chi chăm học chăm làm
Thì đời đâu phải khó khăn thế này
Bao nhiêu là những điều hay
Ngày xưa mình bỏ ngoài tai không màng
Bây giờ nghèo khó lang thang
Về qua trường cũ bẽ bàng tủi thân
Trường xưa thay đổi bao lần
Học sinh mỗi lúc mỗi đông hơn nhiều
Phai tàn những dấu xưa yêu
Chỉ còn cây phượng vẫn đều nở hoa
Tưởng như ký ức nhạt nhòa
Ai ngờ nó vẫn trong ta trước giờ
Nhìn thầy lại nhớ ngày xưa
Một thời đi học dại khờ trắng trong
NDS

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét