Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

TỰ SỰ

 TỰ SỰ

Thơ Duy Sắc

Có nhiều lúc mình lang thang vô định

Đường quanh co không tìm thấy lối về

Trong cô đơn tâm trí cứ nặng nề

Hồn nặng trĩu , đầu nhức lên ê ẩm


Có nhiều lúc mình với tay bắt nắng

Nắng không thèm , nó hắt nóng vào người

Mắt hoa lên mệt lả hết cả người

Đường xa quá, không một đồng uống nước


Có nhiều lúc dầm mưa mình cứ bước

Gió lạnh luồn run rảy hết tay chân

Để đêm về bệnh nó ngấm vào thân

Cơn sốt nhẹ lơ mơ câu nói mớ


Có nhiều lúc mình truy lùng trí nhớ

Tìm cái gì mà không nhớ được ra

Loanh quanh đi lui tới mãi trong nhà

Không ai biết là mình làm gì hết


Có nhiều lúc bước cô liêu mỏi mệt

Bến Bạch Đằng nắng vừa hết trên sông

Mặt sông trôi lênh đênh cánh phượng hồng

Mình sao hả, nghĩ mà không thể hiểu


Không thể hiểu có nhiều chiều cô quạnh

Mình tìm ai , loanh quanh mãi cứ tìm

Không thể ngủ nhưng mắt cứ lim dim

Cơn mơ lại đắm chìm vào ký ức


Những ký ức không thể nào quên được

Tháng ngày xưa nhiều mơ ước bay cao

Hôm nay mình đã có được gì nào

Bàn tay trắng chưa lần nào được chặt


Mình vốn dĩ không tham điều nhỏ nhặt

Đàn ông mà, ai nhặt nhạnh chi li

Thế cho nên chẳng kiếm được cái gì

Chắc đúng thế, thôi thì do mình hết


Do mình hết, đều là do mình hết

Thở than chi cho mệt mỏi nhiều thêm

Giờ chỉ mong nhiều giây phút êm đềm

Bình an giữa một dòng đời vội vã.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...