TUỔI 13
Trời dứt mưa, buồn rầu hoa phượng
Con dế đang vuốt nốt nỗi buồn
Thu sang giục tiếng trống trường
Hàng me gió động đầy đường lá bay
Em học sinh nặng nề chiếc cặp
Tuổi mười ba vừa học vừa ăn
Trên lưng vác lắm nhọc nhằn
Sách vở đè nén tối tăm tâm hồn
Những suy nghĩ trong đầu lộn xộn
Đang dậy thì dại vẫn tưởng khôn
Đôi khi nhiễm thói du côn
Thiếu sự kềm cặp sẽ không nên người
Mới lớp bảy thân còn yếu đuối
Mặt da căng lúng phúng lông tơ
Trong đôi mắt lắm mộng mơ
Truyện tranh vui nhộn những giờ nghỉ ngơi
Bắn bi những buổi chiều rảnh rỗi
Căng diều theo con gió lên khơi
Ngây thơ trong những tiếng cười
Tụm năm, tụm bảy cùng chơi đá cầu
Học nhiều quá căng thẳng nhức đầu
Tâm sinh lý còn non, hậu đậu
Bắt đầu tìm hiểu yêu nhau
Giận hờn khóc lóc đủ màu tuổi thơ
Mùa thi đến vùi vào trang vở
Kiến thức nhiều nhồi nhét đến khờ
Nửa đêm nói mớ trong mơ
Toán, văn, ngoại ngữ bao giờ mới xong
Không học thêm sẽ thường thi hỏng
Nếu nhà nghèo học khó thành công
Mẹ cha cố vắt lưng còng
Đầu tư tiền của để mong con tài
Học nhiều quá, mặt nhìn như dại
Cứ một mình chẳng tiếp xúc ai
Tự kỷ mà chẳng có hay
Tâm thần hoang tưởng thường hay khóc gào
Cha mẹ vốn chỉ lo cơm áo
Việc của con chẳng hiểu ra sao
Lắm khi chửi bới thêm vào
Trách con bất hiếu công tao nuôi mày
Thương con lắm tức lên nói vậy
Nhưng mà lo tăm tối mặt mày
Tìm thầy tìm thuốc thật hay
Cố công chữa trị dứt ngay bệnh tình
Nào ai biết là do tâm tính
Tuổi dậy thì nghĩ lắm linh tinh
Chỉ cần an ủi tâm tình
Gia đình đầm ấm bệnh tình khỏi ngay
NguyenDuySac2014

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét