Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2026

TIẾNG LÁ RƠI

 TIẾNG LÁ RƠI

Thơ Duy Sắc

Chiều yên lặng, tiếng lá rơi

Hoàng hôn buồn bã buông lơi nắng vàng

Mây đi đâu mãi lang thang

Lá bay lác đác dọc ngang sông dài

Nhiều chiếc lá chưa hề phai

Cuống còn xanh, sức dẻo dai lại tàn

Có đâu chỉ rụng lá vàng

Cây buồn quằn quại như than thở gì

Lá vàng cùng lá xanh đi

Chồi non thấp thỏm lo khi đến mình

Phải chăng con gió vô tình

Gió không phân biệt lá xanh hay vàng

Hay cây kia có bệnh mang

Nên phải chịu cảnh bẽ bàng từ ly

Bao nhiêu lớp lá tuôn đi

Như cây đang khóc lâm ly trong chiều

Cỏ cây chắc có tình yêu

Lá rơi nhưng vẫn mang nhiều tâm tư

Chiếc rơi nhè nhẹ từ từ

Chiếc bay lởn vởn giống như chần chừ

Chiếc quyện vòng vẻ tương tư

Chiếc bay véo véo y như giận hờn

Chiếc lầm lũi dáng cô đơn

Chiếc lảo đảo chẳng khác cơn say tình

Chiếc ủ rũ tự trách mình

Chiếc lất phất vẻ coi khinh bất cần

Chiếc lao vun vút huỷ thân

Mỗi lá đều có tinh thần khác nhau

Cây chắc nó rất là đau

Thân già vặn vẹo trước sau cong oằn

Những làn sóng nước lăn tăn

Vô tình vùi dập lá tan giữa dòng

Buổi chiều hiu quạnh bên sông

Ta nghe tiếng lá thấy lòng lênh đênh

Tâm hồn lơ đễnh chênh vênh

Cuối trời nắng cũng chông chênh đi về.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

MỚI NHẤT

SỐNG TỬ TẾ

 SỐNG TỬ TẾ Duy Sắc Đằng sau lời tử tế Nhân cách chắc tốt rồi Vì nếu nhân cách tồi Khó nói lời tử tế Người ta sống tử tế Cuộc đời rất thành ...