LÒNG NGƯỜI
Khi còn nhỏ, tôi sống ở Thái Bình
Mỗi một năm, trời ban vài cơn bão
Lúc gió lớn gầm gào nghe kinh hãi
Mái nhà tranh cuốn theo gió bay lên
Có những lúc nước bờ đê mấp mé
Dòng sông hồng cuồn cuộn rất hung tàn
Già với trẻ đi hộ đê vất vả
Qua thiên tai, nhịp sống lại yên bình
Như quy luật cứ năm nào cũng vậy
Người quen rồi nên chẳng mấy lo toan
Đếm thời gian mà tính được tiết trời
Nhìn thiên tượng để còn lo chèo chống
Mấy ngàn năm bao đời ông cha sống
Vẫn sinh sôi nòi giống tỏa muôn nơi
Không có ai lo sợ trước thiên tai
Chỉ lo sợ ở lòng người phản trắc
Duy Sac 2020

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét