TRĂNG TÀN TRÊN NGỌN CỎ
Thơ Duy Sắc
Một mình lơ đễnh giữa cánh đồng
Trời chẳng thèm ban chút nắng hồng
Một bóng trăng đâu treo mơ mộng
Thời gian yên lặng giữa mênh mông
Gió thổi hàng lau chỗ bờ sông
Thuyền buồn xa bến nhớ chất chồng
Nước mắt trôi xuôi thời mơ mộng
Trăng kia mi có hiểu ta không!
Lãng đãng cò bay ở cuối giồng
Tiếng kêu lẻ bạn giữa hư không
Mây im thin thít không buồn động
Một ráng mỡ gà báo sắp giông
Tâm hồn ta mãi cứ bềnh bồng
Tâm tư suy diễn chuyện tây, đông
Đò vẫn còn đây mà bến trống
Một kẻ đưa đò vẫn cứ trông.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét