Trời chiều, Đà Lạt nặng màn sương
Lãng du lữ khách rảo trên đường
Loanh quanh sườn dốc ta đi mãi
Chẳng biết về đâu chỉ thấy buồn
Tiếng đàn ai dạo khúc thê lương
Tình duyên dang dỡ lắm đoạn trường
Lời ca, tiếng nhạc gì sầu não
Tâm hồn nghệ sỹ lắm tơ vương
Gió giật ngọn thông lá cứ tuôn
Xe thồ ế khách, mặt chán chường
Trong dinh thự cũ ma lảng vảng
Oan hồn ai đó mãi vấn vương
Lục bình trôi dạt giữa Xuân Hương
Phận bèo chìm nổi kiếp vô thường
Em ngồi lặng lẽ chờ ai vậy
Sao lại giống ta lắm chán chường
LẶNG LẼ
Duy Sac

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét