XUÂN PHƯƠNG NAM
Thơ Duy Sắc
Câu vọng cổ gợi nỗi buồn man mác
Ghe thương hồ đang gác mái lênh đênh
Sông xa xa, sóng đẩy khóm lục bình
Đời lữ khách cứ vùi mình sương gió
Trong lời hát ẩn bao nhiêu tâm sự
Tiếng đàn kìm tương tư chốn xa xăm
Thuở khai hoang đời sống lắm nhọc nhằn
Người dân Việt bao thăng trầm vất vả
Ta nghe trong tiếng hát thấy người xưa
Ta nghe trong tiếng gió có gươm khua
Những con thuyền đang căng buồm xuôi gió
Những đoàn người hối hả nối đuôi nhau
Ta nhìn trên ngọn sóng có binh đao
Ta nhìn ánh trăng vàng như có máu
Những cuộc chiến tang tóc lắm thương đau
Những anh hùng đã hiến thân vì nghĩa
Ôi nước Việt trải dài hơn nghìn dặm
Một cơ đồ dựng trên máu và xương
Đời ông cha mở cõi rất ngoan cường
Nay ta đứng giữa trời nam ấm áp
Tiếng đàn ai đang hoà cùng câu hát
Những oai hùng của một thuở gian nan
Sức người tranh với cây đước, cây tràm
Giành giật từng miếng ăn cùng thú dữ
Cửa Cần Giờ thuyền lưu dân đâu đó
Bóng gì mờ giữa rừng đước hoang vu
Sông Bến Nghé tàn tro dư âm lại
Thuyền Tây Sơn đang neo đậu thành hàng
Một tiếng nấc ngẹn lời ca da diết
Cuộc binh đao chúa Nguyễn với Tây Sơn
Máu dân ta đổ loang hết bến sông
Người dân Việt đang nồi da sáo thịt
Đồn Chí Hoà khói đạn bay mù mịt
Đạn súng Tây cày xới khắp phương nam
Thời thuộc địa tối tăm đời nô lệ
Xuân phương nam quằn quại dưới giày đinh
Tiếng đàn kìm trăn trở những nhục vinh
Ôi tiếng hát cứ bồng bềnh vang mãi
Xuân phương nam của người xưa vọng lại
Yêu quê hương hãy yêu phút yên bình.
2003

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét