Đời người họa sỹ khổ đau
Nghèo nên nó khiến cái đầu hóa điên
Người ta ai cũng kiếm tiền
Còn người họa sỹ đốt tiền vào tranh
Vẽ tranh mong bán được tranh
Tranh xấu lại phải cất tranh xó nhà
Ngoại giao đủ kiểu gần xa
Mong người sưu tập đến nhà mua tranh
Người ta trong túi có tiền
Họ mua tranh vẽ vì tiền họ dư
Tranh nào họ thích họ mua
Ai mà cấm được họ mua tranh nào
Vẽ tranh mà vẽ tào lao
Ý tưởng non kém đừng cầu ai mua
Hên thì gặp được người mù
Họ không hiểu biết nên mua một lần
Bán tranh như bán bữa ăn
Khách thấy ngon miệng, họ ăn dài dài
Tranh mình nó dở nó dai
Người xem tranh chẳng có ai muốn nhìn
Vẽ tranh mà vẽ cho mình
Thôi thì đừng bán để mình tự xem
Vẽ tranh muốn có người xem
Là ta phải vẽ vừa lòng người ta
Một khi hợp ý người ta
Họ tự khắc bỏ tiền ra mua liền
Chứ đừng ra vẻ khùng điên
Nghèo mà lại chẳng có tiền để ăn.
Bây giờ kinh tế khó khăn
Đồng tiền kiếm khó nên cần đắn đo
Đừng ham vẽ loại tranh to
Tốn kém mà lại chẳng thu được nhiều
Nếu như muốn có tiền tiêu
Cứ vẽ theo khách rồi chiều người ta
Có tiền ta vẽ cho ta
Tranh ta để lại con ta sau này.
VẼ TRANH.
Duy Sac

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét