SỞ KHANH
Duy Sac
Đàn ông lắm kẻ sống hèn
Tình yêu thất bại trở nên hận thù
Hận người yêu cũ năm xưa
Rêu rao kể xấu người ta đủ điều
Kể mình từng hết lòng yêu
Sau này hối hận vì yêu lầm người
Kể ngược rồi lại kể xuôi
Than thân trách phận rằng người phụ ta
Bao nhiêu cái xấu bêu ra
Chỉ mong tiếng tốt cho ta thật nhiều
Toàn là nói những lời điêu
Sở Khanh nhưng lại ra điều thẳng ngay
Đàn ông những loại thế này
Ai mà vướng phải đắng cay một đời
Chán chê xong những cuộc chơi
Quay lưng hỷ mũi đi luôn một đường
Loại này không có lòng thương
Nhưng thích thỏa mãn bước đường phong lưu
Bỏ người xong lại gim thù
Ra vẻ đạo đức rằng ta thiệt thòi
Cô nào lỡ vướng vào rồi
Xem như sẽ khổ cả đời mà thôi
Khi yêu phải biết nhìn người
Đừng ham nghe tiếng lả lơi đưa tình
Đừng ham nhìn cái ngoại hình
Đừng mê cái cách chi tiền ga lăng
Mê nhiều rồi sẽ mê lầm
Sở Khanh nó dụ nó làm nhục thân
Đến khi tỉnh táo tinh thần
Thì đời con gái chẳng còn nữa đâu
Tình yêu không thể cưỡng cầu
Nhưng yêu mê muội là đau cả đời.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét