Nhớ Thái Bình
Duy Sac
Quê hương tôi có con sông đỏ đục
Nước chở máu ông cha mang nỗi nhục tự ngàn đời
Quê hương tôi có luỹ tre tàn lụi
Những trưa hè trẻ nhỏ chẳng vui chơi
Quê hương tôi những nỗi buồn rười rượi
Hai triệu người đói chết chẳng cơm ăn
Quê hương tôi người người rất chuyên cần
Nhưng nghèo đói cứ trong vòng luẩn quẩn
Tôi nhớ quê những chiều đi mót thóc
Mẹ tôi nghèo ngày ngày đi bắt rốc
Cơm hợp tác tháng cho vài ba bát
Gà chết trương ươn thối thịt vẫn ngon
Lúc hộ đê nghe hồi trống dập dồn
Nhà mái rạ tường bùn run thấp thỏm
Lũ trẻ trâu dắt díu đến gò cao
Cơn đàng đông băng dây con diều sáo
Cơn đằng tây hong thóc hát ngêu ngao
Nắng tháng ba cháy rát cả da người
Ao sùng sục nước như sôi trên lửa
Bởi quá nghèo nên ngủ toàn mở cửa
Lũ chuột vào len lỏi tận ban thờ
Bao năm học trong người không quyển vở
Tuổi lên năm cứ nhồng nhỗng cởi truồng
Dăm chiếc áo thay nhau bao mùa tết
Anh cho em, anh lại lấy của em
Chiếc bánh cáy cả nhà thèm nhỏ rãi
Bún một cân mua tận mãi làng bên
Đêm trung thu tối mịt chẳng có đèn
Lũ đom đóm, ma trơi cùng phá cỗ
Tôi hay ngó nhìn ra ngoài quốc lộ
Ánh đèn xe khêu gợi chốn xa mờ
Đêm bắt cóc tăng thêm nguồn dinh dưỡng
Lũ cào cào giàu đạm thật thơm ngon
Mùa lúa chín tranh nhau con muồm muỗm
Đám trẻ ngồi liếm láp miếng ăn ngon
Quả dâu da chín mọng dốt và giòn
Thi nhau hái cả bầy dành chí choé
Đi chăn nghé vô tình vào đám mạ
Người bắt đền, xã trừ điểm công nhà
Bão to quá khắp con đường cây ngã
Nhà tan hoang mái rạ phủ chuồng gà
Thái Bình đó biết bao đời vất vả
Khắp chiến trường đều có máu ông cha
Biết bao nhiêu cuộc chiến đã trải qua
Người quê tôi đều đi đầu tất cả
Đất trù phú hướng nhìn ra biển cả
Ý chí người rất máu lửa xông pha
Nơi nhà Trần dựng hào khí Đông A
Thời chói lọi chiến công hùng sử Việt
Tôi xa quê biết bao mùa biền biệt
Bước mưu sinh quằn qoại giữa bạc tiền
Lòng vẫn nhớ con sông Hồng đỏ đục
Nhớ Thái Bình vinh nhục những thăng trầm
Quê hương tôi nay tre đã xanh mầm
Trường mái rạ ngói hồng thay áo mới
Những đường đất đã đi vào dĩ vãng
Chiếc máy cày thay thế đám trâu già
Đường nhựa lớn vươn mọi nẻo đi xa
Mùa phượng đỏ tình yêu hồng trang vở
Tôi yêu quê sẽ suốt đời mãi nhớ
Nơi đồng xa có mộ tổ bao đời
Sac2003,
.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét