ĐI DẠO PHỐ XUÂN
Duy Sac
Lang thang qua chục cái cầu
Ta tìm mà chẳng thấy đâu nhà mình
Có vài đứa trẻ ăn xin
Mặt mày lơ láo nhìn mình trân trân
Mình khuyên chúng chớ lại gần
Rằng tao không có tiền ăn xin gì
Sang bên cái quán kia đi
Họ đang nhậu nhẹt thiếu gì tiền cho
Vậy là cả bọn reo hò
Chạy sang quán nhậu nhào vô xin tiền
Chúng đi mình mới được yên
Lang thang đi tiếp để tìm người ta
Tìm hoài nhưng chẳng biết nhà
Mấy bà vé số la cà theo sau
Có bà bảo tướng cậu giàu
Hậu vận những lúc về sau an nhàn
Nghĩ thầm mình chỉ biết ăn
Cả đời ba xạo biết làm gì đâu
Làm sao mà có thể giàu
Chắc là lừa đảo, lừa tình mà thôi
Rằng là biết số tôi rồi
Cô đừng xem bói cho tôi làm gì
Bất tài chẳng biết mần chi
Giàu sao mà được, làm gì giàu đây
Bà rằng mua mấy số này
Chiều mai tiền tỉ về tay là giàu
Đời mà ai biết trước đâu
Chỉ cần trời độ thì giàu nhanh thôi
Nghe bà năn nỉ một hồi
Rằng là thú thật hiện tôi không tiền
Nợ nần nó réo triền miên
Cái quần còn chẳng có tiền để mua
Nếu bà bán thiếu vài tờ
Chiều mai trúng số trả cho bà liền
Bà rằng chắc chú bị điên
Bán thiếu cho cậu biết tìm ở đâu
Rằng bà bảo số tôi giàu
Sao không bán thiếu thì giàu làm sao
Tôi đây không có xu nào
Đào đâu ra vốn làm giàu nay mai
Thế là bà ấy liền cười
Bỏ đi vào giữa biển người mênh mông
Ta ra nơi chỗ bờ sông
Ngắm hoàng hôn đỏ chạnh lòng nhớ em

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét