CHIỀU HÈ 1999
Duy Sac
Em buồn chi nữa, tình đã hết
Họ đã buông tay dứt tình rồi
Tội gì phải khóc người bội bạc
Hãy để tình thương với mẹ cha
Tình yêu chứ có gì gê gớm
Những cảm xúc thôi sẽ chóng qua
Làm gì có câu thề chung thủy
Xa cách thời gian sẽ nhạt nhòa
Chữ tình muốn có là nhờ nghĩa
Đắng cay, khổ nhục phải cùng qua
Gừng cay, muối mặn từng chia sẻ
Rồi mới thương nhau đến lúc già
Vài câu sáo rỗng ngôn tình ấy
Anh viết tặng em đến cả đời
Nhưng mà cũng chỉ là chữ nghĩa
Nơi trái tim anh chẳng có em
Thôi em đừng khóc, anh đau lắm
Cũng chẳng hiểu sao anh lại đau
Hay anh rung động vì đồng cảm
Hai kẻ cô đơn bởi thất tình
Mình đi dạo nhé, chiều rất đẹp
Kìa nắng hoàng hôn hắt sau hè
Mấy chùm hoa Phượng vừa mới nở
Anh hái tặng em để giỏ xe
Mùa này thành phố, mùa hoa Phượng
Lác đác hoa dầu cũng xinh ghê
Mình cố gắng thi vào đại học
Đường đời tươi sáng ắt nở hoa.
.jpeg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét